Đôi chút về cuộc đời âm nhạc André SEGOVIA

Andres Segovia là một trong những nhạc sĩ quan trọng nhất của thế kỷ 20, và đương nhiên là tay guitarist nổi tiếng nhất thế giới.  Thiên tài ngoại hạng và sự bền chí của ông đã vượt qua tất cả những thành kiến nặng nề sẵn có đối với cây guitar, để đưa nhạc khí này lên một vị trí không thua kém bất cứ nhạc khí nào khác.  Không có một tay guitarist nào ngày nay mà không bị ảnh hưởng ít nhiều bởi Segovia.

 

Năm lên 5 tuổi, Segovia được đưa về sống với người chú ở Granada.  Ông ta tìm cách khuyến khích cháu mình học vĩ cầm nhưng không thành công.  Andres Segovia lại đâm ra mê tiếng đàn guitar của một nghệ sĩ guitar flamenco sống cùng nhà người chú lúc ấy.  Năm 10 tuổi, Segovia có một cây đàn riêng và mặc cho người chú ngăn cản, hễ rảnh lúc nào là Segovia ôm cây đàn guitar lúc đó.  Sau khi người chú qua đời, Segovia về sống với mẹ và người em ở Cordoba, khi ấy ông mới 12 tuổi.  Không bao lâu sau, ông dọn ra ở riêng để có thể dành trọn thời giờ cho cây guitar và âm nhạc.  Ông kết thân với nhiều nhạc sĩ, trong đó có nghệ sĩ dương cầm Luis Serrano, và từ đó quen với một nghệ sĩ dương cầm trẻ tuổi khác là Rafael de Montis. Montis rất khâm phục những soạn phẩm cổ điển mà Segovia chuyển soạn cho  guitar.

 

Năm 16 tuổi, Segovia rời ghế nhà trường và nhất quyết dành trọn đời mình cho cây guitar.   Năm 1909 ông xuất hiện lần đầu trước công chúng tại Trung tâm Nghệ thuật Granada.  Sau đó ông đến thăm nhà của Rafael de Montis ở Seville.  Tại đây, ông gặp được nhiều nhân vật quan trọng rất khâm phục tài nghệ của Segovia, và chính những người này đã đứng ra đỡ đầu Segovia trong những buổi độc tấu sau đó.  Trong hơn 1 năm ở Seville, Segovia đã trình diễn tất cả là 16 lần.  Từ đó ông bèn mang đàn đi trình diễn tại các thành phố lớn ở Tây Ban Nha, nhưng các nhạc sĩ và các nhà phê bình âm nhạc lên tiếng phê bình nặng nề về cây guitar cổ điển.

 

Năm 1912 Segovia đến Madrid và trình diễn lần đầu tiên tại kinh đô của Tây Ban Nha.  Tại đây ông gặp nhà làm đàn guitar Manuel Ramirez.  Khâm phục tài năng của Segovia, Ramirez bèn tặng tay guitar trẻ tuổi này một trong những cây đàn tốt nhất của mình.  Chuyến lưu diễn ở Madrid tuy thật hoàn hão nhưng lại không được mọi người đánh giá cao.

 

Segovia bèn đến Valencia và làm quen với đệ tử ruột của Tarrega là Miguel Llobet.  Họ trở thành bạn thân và Llobet mời Segovia về nhà mình ở Barcelona.  Segovia đàn trình diễn 3 lần ở Barcelona khá thành công.

 

Về lại Madrid, Segovia được giới thiệu gặp một ông bầu âm nhạc tên là Ernesto de Quesada.  Khâm phục kiến thức âm nhạc và tài nghệ của Segovia, Quesada tự đề nghị đứng ra làm ông bầu cho Segovia.  Chuyến lưu diễn đầu tiên mà Quesada sắp đặt cho Segovia là một vòng các nước Nam Mỹ và chuyến đi này đạt thành công lớn.  Năm 1920, Segovia được mời đàn trình diễn cho Nữ hoàng Victoria của Tây Ban Nha tại Lâu đài Madrid và việc này đã đánh dấu sự khởi đầu của một giai đạn mới mà danh tiếng của Segovia lên như diều gặp gió.  Lúc bấy giờ ông mới 27 tuổi.

 

Từ 1920 đến 1935, Segovia liên tục trình diễn tại khắp các thành phố lớn ở châu Âu.  Ông xuất hiện ở Luân đôn và Paris năm 1924, ở Moscow năm 1926 và năm 1928 thì vượt Ðại tây dương qua Mỹ trình diễn ở Tòa Thị sảnh New York.  Bất cứ nơi nào ông đến cũng đều được thính giả nhiệt liệt hoan nghênh.  Cũng trong thời gian này, Segovia bắt đầu kêu gọi các nhà soạn nhạc sáng tác cho guitar và người đầu tiên hưởng ứng là Federico Moreno Torroba.  Sau đó thì một số những nhà soạn nhạc nổi tiếng khác cũng bắt đầu viết những nhạc phẩm độc tấu guitar và cho guitar và dàn nhạc, như Manuel Ponce, Heitor Villa-Lobos, Joaquin Turina, Mario Castelnuovo-Tedesco và Joaquin Rodrigo.

 

Năm 1936 Segovia rời Tây Ban Nha khi cuộc nội chiến bùng nổ, và ngôi nhà của ông ở Barcelona bị vơ vét sạch. Ông chỉ trở lại Tây Ban Nha sau khi Thế chiến thứ hai chấm dứt và suốt quãng thời gian ày, ông sống ở New York và Montevideo, Uruguay.

 

Từ khi Thế chiến thứ hai chấm dứt, Segovia chính là nhân tố đưa đến một cuộc cách mạng cho dân chơi đàn guitar cổ điển.  Trong hằng bao nhiêu năm, ông đã phải chịu khổ sở vì nỗi sợi dây đàn làm bằng dây gân hoàn toàn không đáng tin cậy chút nào.  Với sự trợ giúp của người bạn là Albert Augustine, Segovia đã thuyết phục được công ty hóa chất Du Pont nghiên cứu khả năng sáng chế một loại dây đàn bằng nylon.  Augustine đứng ra lãnh trách nhiệm về dự án này và năm 1947, những sợi dây guitar bằng nylon đầu tiên được chế tạo. Ðây lại là một bước tiến mới cho cây guitar do chính Segovia khởi xướng.

 

Trong hai thập niên 1950's và 1960's, Segovia tiếp tục cuộc đời của một nghệ sĩ biểu diễn và thâu băng.  Ông trình diễn trung bình 100 lần một năm và thâu tất cả 30 đĩa hát cho hãng Decca.  Cũng trong thời gian này, ông đã bắt đầu tổ chức các lớp masterclasses ở Siena, Ý và Santiago de Compostela, Tây Ban Nha.  Nhiều tay guitarists tham dự các lớp học này sau đó đã trở thành những danh cầm nổi tiếng thế giới.

 

Cho đến ngày qua đời, Segovia vẫn thỉnh thoảng tổ chưc các lớp master classes tận ở Mỹ và Nhật bản.  Phong trào guitar mà ông khởi xướng đã tạo ra nhiều danh cầm chưa từng thấy. Segovia cũng đã khuyến khích nhiều Nhạc viện tại các thành phố lớn mở thêm môn guitar trong chương trình học, và ngày nay có thể nói rằng hầu như các trường cao đẳng lớn nào cũng đều có bộ môn guitar cả.

 

Trong giai đoạn đầu cuộc đời âm nhạc, Andres Segovia đã tự đặt cho mình nhiều mục đích, tất cả đều nhắm vào việc nâng cây guitar lên một tầng cao hơn.  Hạt giống mà Francisco Tarrega và Miguel Llobet đã gieo,